Một cô gái có mái tóc dài mượt mà, đôi mắt to đen láy và cái miệng chúm chím khá dễ thương. Tôi để ý cô ấy từ lần gặp đầu tiên, và như bị tiếng sét ái tình đánh trúng, tôi lao đến chỗ nàng như 1 đứa trẻ...
Một cô gái có mái tóc dài mượt mà, đôi mắt to đen láy và cái miệng chúm chím khá dễ thương. Tôi để ý cô ấy từ lần gặp đầu tiên, và như bị tiếng sét ái tình đánh trúng, tôi lao đến chỗ nàng như 1 đứa trẻ:
- Anh cứ tự nhiên. - Cô ấy nói rồi chúi mình vào quyển truyện, cuốn sách của nhà văn người Việt có tựa đề “Oxford thương yêu”. Tôi nhìn qua, hình như tôi gặp cuốn đó ở đâu rồi thì phải.
- Ngồi uống cà phê. - Tôi nói nhưng mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt cô ấy, nó quá dễ thương. Nhất là đôi mắt, đôi mắt sáng trong, ngây thơ, khiến ai cũng muốn ôm ấp, che chở, dù chỉ một lần.
- Em… cho anh số điện thoại được không? Lấy hết can đảm, tôi hỏi. Nàng ngước lên, lần này là với đôi mắt lạ lẫm, rồi cũng bằng giọng nói điềm đạm lúc nãy, trả lời: “Không.”
- Tại sao? - Tôi lại hỏi, hình như tôi đang làm thằng hề trước mặt cô ấy, thằng hề mà nếu có thể, cô ấy đã tống tôi đi để tiếp tục công việc dang dở.
- Chẳng vì sao cả, vì em không muốn, thế thôi. - Cô ấy lại nói, nhưng không nhìn tôi nữa. Sao tôi muốn nhìn lại khuôn mặt vừa nãy quá đi mất.
- Sao em không đọc ở thư viện hay ở nhà mà lại ra đây đọc truyện? - Tôi có tọc mạch quá không nhỉ? Có lẽ nàng khó chịu lắm. Gấp lại cuốn truyện, nàng đứng lên, đưa về phía tôi ánh mắt lạnh lẽo:
Nàng trả lời rồi lặng lẽ thu xếp đồ đạc, để tôi đứng chơ vơ. Nhưng miệng lưỡi của một thằng con trai chuyên đi “cưa” không cho tôi đầu hàng vào phút chót. Trước khi cô ấy đi, tôi kéo cánh tay, giữ lại:
Mắt cô ấy mở to, vẻ ngạc nhiên không kìm lại được, tóc nàng xõa tung, bay bay. Nàng đang nhìn vào mắt tôi, phải, cô ấy đang nhìn tôi.
Nàng nói đúng số điện thoại, rồi tự giật tay áo, đi mất. Còn tôi đứng như trời trồng một lúc, lòng buồn vui lẫn lộn. Mới lần đầu gặp đã làm mất lòng cô ấy, liệu những ngày sau, nàng còn muốn gặp tôi nữa không? Nhưng hôm nay tôi đã nhìn hẳn vào mặt nàng, thiên thần nhỏ nhắn của tôi, nàng thật quá dễ thương. Nếu có thể, tôi muốn mãi mãi ôm nàng, để khuôn mặt và cái nhìn ấy chỉ dành riêng cho tôi, tôi muốn quá đi mất!
Tôi hí hoáy 1 lúc rồi bấm nút send. Tin nhắn đã gửi, tôi bồn chồn cầm điện thoại. Một lúc sau mới có tin trả lời: “Mai em bận rồi”. Nàng từ chối. 6h chiều, đó là giờ học sinh nghỉ học và cả sinh viên cũng vậy. Cô ấy làm gì mà bận? Lấy hết sự lì lợm, tôi nhắn lại lần nữa, lần này như năn nỉ: “Đi với anh đi, anh buồn lắm, please.” – “Không, em bận rồi.” Nàng lại trả lời, sao cô nàng ấy bướng quá đi mất. Mà càng bướng, tôi càng yêu cô ấy điên lên được.
“Vậy ngày kia được không?” Tôi định nhắn tiếp, nhưng nghĩ thế nào, tôi không đợi tin nhắn nữa mà chủ động gọi. Đầu dây bên kia bắt máy:
Thế mà tôi không nghĩ ra, hình như nàng là khách quen của quán. Tôi dập máy, hí hửng. Sáng chủ nhật, đó sẽ là thời cơ tốt để tôi cưa đổ.
Tôi gặp cô ấy vào buổi chiều thứ bảy. Quên không nói là trong những ngày không có cô ấy, ngày nào tôi cũng ra quán café và ngồi đúng chỗ lần trước.
- Đến đọc truyện. - Cô ấy nói mà không nhìn. Tôi nhìn vào cuốn truyện nàng đang cầm: “Love story”, hình như là truyện nước ngoài.
- Nhưng hôm nay đến rồi, nên mai không đi nữa. - Cô ấy vẫn nói, điềm đạm. Sao nàng có thể thốt ra câu nói làm tan nát tim tôi một cách nhẹ nhàng như thế?
- Em có vẻ thích đọc truyện nhỉ? - Tôi hỏi một cách hờ hững. Nàng rời mắt khỏi cuốn truyện, lần này là nói liền mạch: truyện là cuộc sống của em.
- Nếu ngày nào anh cũng tặng em một cuốn truyện, em có gặp anh không? - Tôi đang cưa cẩm trực tiếp. Nàng nhìn tôi 1 lúc rồi trả lời:
- Vậy từ ngày mai, hôm nào anh cũng đưa cho em một quyển truyện, được không? - Nàng nhìn, vẻ nghi ngại. Ngập ngừng một lúc, cuối cùng, nàng cũng gật đầu.

Tôi đang mua sách cho cô gái của tôi. “Kiếp người” hay “Đài các”. Người bí ẩn như cô ấy có lẽ sẽ dễ say lòng hơn với những chuyện tình với những cái kết có hậu. Mà còn nữa, nên mua truyện nào giống như thời hiện tại của cô ấy và tôi, để nàng dễ bề liên tưởng, hehe.
Tôi nhìn qua nội dung truyện – một anh chàng theo đuổi một cô gái, chờ đợi nàng ba năm ròng. Đây rất có thể là cảnh tượng của tôi bây giờ. Nếu phải theo đuổi một người như nàng nhiều năm hơn nữa, tôi cũng chịu ấy chứ.
Tôi hí hửng mang cuốn truyện ra ngoài, mắt mơ tưởng đến khi nàng đọc xong. Nàng sẽ rưng rưng xúc động, hay khóc nhè và dựa vào vai tôi để nhờ sự che chở. Ôi, tôi mong đến viễn cảnh đó quá!
Nếu có ai hỏi, anh làm gì khi bị một cô gái đuổi. Tôi sẽ trả lời, không đi đâu hết. Vì thực tế lúc đó tôi không còn can đảm để đi. Cuối cùng, nàng lên tiếng trước:
Tôi dở khóc dở cười nhìn theo cho đến khi bóng nàng đi khuất. Mãi sau mới ngồi phịch xuống ghế. Một người đàn ông gần đó lại chỗ tôi, ngồi xuống rồi nghểnh mặt hỏi:
- Cưa con bé đó không dễ đâu. Nó kiêu lắm. Có mấy thằng trạc tuổi anh bạn cưa mà toàn bị con bé đó bỏ xó, đi chơi thì bỏ bom, nói chuyện vài lần thì lặn mất tăm mất tích. Công nhận con bé này dễ thương, nhìn cũng ngoan ngoãn nên nhiều thằng chết. Nhưng cứ cẩn thận không lại vào sọt rác thì khổ. Mà nó không coi người lớn tuổi ra gì đâu.
- Làm thế nào tùy anh bạn, cái chính là nắm được sở thích và tính cách của người ta. Nếu đã trở thành người hiểu cô ấy nhất rồi, cô nàng chạy đâu được nữa.
- Không sao, người thế kia chắc chưa có thằng nào tán đổ đâu. Anh bạn cứ cố lên, khi nào hớp hồn được cô ấy rồi đừng quên ngày hôm nay đấy nhé.
Có nhiều người hỏi tôi: sao xung quanh đầy gái mà cứ thích theo đuổi một cô nàng chẳng lấy gì làm xuất sắc lắm đến như thế? Cái đó, dĩ nhiên, tôi không nói ra lời được. Cậu trả lời từ trái tim, mà trái tim đâu có biết nói. Bạn chỉ cần biết rằng từ hôm ấy, tôi đâm ra mê truyện. Lúc nào trên tay tôi cũng cầm một cuốn truyện, như thằng mọt sách. Tôi mường tượng cảnh cô ấy đọc truyện, cảnh cô ấy cười khi gặp đoạn hay và cả cảnh cô ấy khóc. Những lúc ấy, tôi chỉ ước được làm cánh tay che chở. Dù nàng không là gì so với người khác thì đối với tôi, nàng cũng có những điểm đặc biệt rất riêng, những điểm khiến tôi chết mê chết mệt.
- Sao anh cứ đứng mãi ở đây? - Nàng hỏi. Nàng đến đây từ bao giờ. Nét mặt nàng, qua nhiều ngày, vẫn như thế, nét mặt tôi yêu đã lâu và chưa một lần đổi khác.
- Em không. - Hình như cô ấy vừa gặp chuyện. Nét mặt nàng rất buồn. Những cử chỉ khó tả, như không nói được thành lời: Em vừa ra Bờ Hồ.
- Lúc buồn em hay đến đây lắm à? - Tôi hỏi tiếp. Những cuộc nói chuyện như thế này, tôi thường là người hỏi, cô ấy là người trả lời.
Tôi hỏi tiếp, lòng khấp khởi mừng. Lần này, cô ấy nhìn tôi một lát rồi, không nói không như mọi khi, mà thay vào đó bằng từ “Có”.
Tôi đã sống suốt hai tháng như thế, làm người bạn tâm sự của cô ấy. Tuy muốn bộc lộ tình cảm, nhưng chẳng lần nào có dịp. Hoặc cô ấy quá vô tâm, hoặc nàng nhận ra và không cho phép. Nhưng dù thế nào, được trò chuyện với nàng đã là một niềm vui – một niềm vui không gì nói thành lời. Ngày đầu đi chơi với nhau, nàng có vẻ hứng thú. Tôi vẫn dùng kiểu cưa cẩm vồ vập, nhưng kiềm chế hơn. Vì tôi biết nàng không thích như thế, hoặc nàng sợ. Có điều gì đó ngăn cách giữa chúng tôi mà tôi chưa một lần khám phá, dù thực tế đã hiểu gần hết con người. Nàng thích ăn khoai tây chiên, uống sữa và ăn nem chua. Nàng cũng thích ôm từ đằng sau - điều đó là nàng nói cho tôi biết, dĩ nhiên, tôi chưa một lần được thử. Trong tình yêu, nàng yêu kiểu lãng mạn. Tức thích ngồi ở đầu giường ngắm người yêu ngủ, thỉnh thoảng vuốt vuốt mái tóc và hát. Nàng viết truyện. Tôi từng đọc nhiều truyện ngắn của nàng, truyện thường viết về cuộc sống, cũng có khi viết về chính nàng. Nhưng điều tôi quan tâm là cảm nhận của nàng về tôi, nàng đang nghĩ thế nào về tôi?
Tôi chờ một tiếng rưỡi đồng hồ ở quán café. Hôm nay tôi ăn vận thật đẹp, cốt để nói cho nàng biết. Tôi cũng cố gắng chờ lâu thật lâu để nàng hiểu tôi yêu nàng đến mức nào, và sẵn lòng chờ đợi nàng đến mức nào. Nàng đến lúc 7h15’, tức 1 tiếng 36 phút sau đó. Cách ăn mặc vẫn tuềnh toàng như ngày nào, nhưng tôi không quan tâm. Điều tôi quan tâm là nàng đang đến, và tôi sẽ nói ra tình cảm thầm kín của tôi.
- Em chưa từng nói điều ấy, có thể anh nghĩ vậy hoặc có thể anh nghe người khác nói vậy, nhưng em đã có, và giờ em vẫn không quên được người ấy.
- Bọn em không gặp nhau lâu rồi, chẳng ai nói với nhau lời nào cả. Mọi chuyện là do em, anh ấy hiểu lầm em, nhưng em cũng làm tất cả mọi chuyện để anh ấy rời xa em, để anh ấy đến với người khác. Hồi đó em bị suy sụp tinh thần nghiêm trọng, và mặc dù rất cần anh ấy, em biết, anh ấy không thể giúp gì được em, và tự em phải vượt qua. Em đã vượt qua bằng chính sức mình, và giờ, khi quay trở lại, em không thấy anh ấy đâu nữa.
- Em muốn thử, nhưng em nghĩ không có em, anh ấy vẫn sẽ sống tốt. Sẽ có nhiều người tốt hơn em đến bên cạnh và xoa dịu nỗi đau của anh ấy. Em đã rất cố gắng, nhưng khi tìm được, em lại không biết phải làm gì. Thậm chí em còn không đủ can đảm để gặp. Em biết trước mắt em còn nhiều khó khăn, và em không muốn đặt gánh nặng lên vai người em yêu…
Cô ấy nấc lên, và đi ra khỏi quán. Tôi sững sờ. Không phải như tạt gáo nước vào mặt nữa. Mọi chuyện diễn biến quá xa những gì tôi nghĩ. Tôi không biết làm gì, chỉ ngồi im, chờ đợi. Cô gái của tôi, thiên thần nhỏ yếu đuối. Em thật ngốc khi chỉ lo nghĩ cho người khác mà không nghĩ cho mình. Em cần một tình yêu, cần có người bên cạnh để bảo vệ, che chở. Hãy đi đi, tình yêu của anh, tình yêu đang đợi em ngoài kia. Can đảm lên, hãy đến và nắm lấy nó. Đừng ngốc nữa em nhé.
Chủ đề mới được bình luận